nghèo. Cô nàng mặc áo khoác nên tôi không nhìn rõ mập ốm thế nào,
nhưng chắc là hơi gầy một chút, dáng người cao trên mét sáu, khá mảnh mai.
Áo khoác của cô gái có mũ trùm kín đầu, chỉ lộ ra phần mặt từ trán đến cằm. Làn
da trắng trẻo tự nhiên, nhưng tóc thì bị nước mưa làm ướt hơi bết lại bên tai.
Lúc này, cô nàng đang run rẩy, không rõ vì ánh mắt soi mói không chút kiêng kỵ
của tôi, hay vì những cơn gió lạnh liên tục thổi thốc vào.
- Em sống ở gần đây hả? - Sau khi "đánh giá" xong, tôi mở bài, miệng
nở nụ cười tươi nhất có thể.
Đáp lại nụ cười thân thiện của tôi là một cục lơ to tướng, kiểu như chó sủa kệ
chó, người cứ đi.
Tôi hơi quê, nhưng không sao. Kinh nghiệm thương đau, từng tán gái ngoài đường
biết bao nhiêu lần, mặt dần chai rồi.
Người ta hay nói đẹp trai không bằng chai mặt. Tôi vừa đẹp trai lại vừa chai
mặt, nhà có của ăn của để, đố gái nào không đổ đấy.
Chắc chắn cô nàng trước mắt này cũng thế, rõ ràng trong bụng đang mừng rỡ khi
thấy tôi mở lời nhưng vờ ngó lơ để lấy điểm thôi.
Tôi e hèm vài tiếng, tiếp tục nói:
- Nè, anh hỏi em đó. Trú mưa ở nơi vắng vẻ thế này, không có ai trò chuyện thì
buồn và lạnh lắm! Em không thấy vậy sao?
Lần này, cô gái bị tôi gọi lớn làm giật mình, quay sang nhìn tôi một cái. Đôi
mắt nai tròn xoe, đen láy như thôi miên khiến tôi muốn ngừng thở. Thề đấy, đây
là đôi mắt đẹp nhất mà tôi từng thấy trong đời. Những sợi lông mi dài thượt
cong vút kia kìa, hôn lên đấy một cái chẳng biết tê tái đến mức nào nhỉ?
Đôi mắt rất đẹp, nhưng cách cô nàng nhìn tôi thì... chẳng biết phải nói thế
nào. Khinh bỉ, chê cười, ừm, dạng như bạn nhìn thấy một đống sh*t vậy. Đại loại
thế.
Cô nàng chỉ nhìn tôi một cái trong chưa đầy nửa giây, nhưng tôi thì đứng hình
luôn từ lúc đó cho đến khi cơn mưa tạnh hẳn. Cô gái đã đi từ lúc nào rồi, còn
lại mình tôi đứng ngớ ngẩn.
Đến tận khi trời hửng nắng, tôi mới leo lên xe phóng nhanh, đi càng xa cái chốn
quỷ tha ma bắt này càng tốt.
- Ngày dek gì đen vãi thế này..
Gã trai thất bại ném lại câu chửi thề vào cơn gió bay ngang qua.
o0o
Tối đó.
Sau khi nghe đủ lời lẽ bi thiết, từ chửi bới nặng nề của ba tôi, cho đến khuyên
nhủ, can ngăn của mẹ, nghe đầy hai lỗ tai thì tôi mới được dắt xe ra khỏi nhà
bù khú.
Bạn bè ở quê của tôi cũng kha khá, nhưng thân chỉ vài đứa, chủ yếu là học chung
thời cấp ba.
Tôi có cuộc hẹn với mấy thằng bạn, giờ này mới đi được. Hình như con người càng
cao tuổi lại càng thích nói nhiều.
- Dzô một ly thật mạnh, mừng thằng Mạnh về tụi mày ơi!
Nhìn thấy tôi đi từ ngoài vào, thằng Hải râu hô hào khí thế, kéo theo mấy thằng
còn lại cũng rần rần cụng ly bôm bốp.
Bàn nhậu có ba người, thêm tôi là bốn. Long mập, Tình tang, Hải râu, ba thằng
này chơi thân với tôi từ hồi cấp ba, trong đó thân nhất thì phải kể đến thằng
Tình tang. Hồi trước cực thân, về sau tôi lên Sài Gòn học mới ít gặp nhau,
nhưng mỗi khi có dịp về thăm nhà thì tôi đều tìm nó.
Về cái biệt danh khá buồn cười của thằng Tình thì chỉ đơn giản là một trò ghép
chữ cho có nghĩa của bọn tôi thôi. Tình thì phải đi với "tang", thế
là biệt danh ra đời, chết tên thằng nhỏ.
Tôi tên Mạnh, tụi nó thường gọi là Mạnh chi, ca ngợi hành động phóng khoáng hay
chi trả trong những buổi ăn chơi cho anh em.
Khá lâu rồi mới gặp lại bọn nó, cả đám chén tạc chén thù say sưa đến tận khuya,
tán dóc tùm lum chuyện trên đời, ba hoa chích chòe đủ kiểu.
Chợt Long mập vỗ vai tôi, đôi mắt bình thường đã ti hí của nó lúc này sụp xuống
chả còn thấy mẹ gì:
- Dạo này vẫn sát gái như xưa hả mày?
Nếu trước buổi chiều nay mà có ai hỏi câu này thì tôi rất tâm đắc. Nhưng hiện
giờ, câu hỏi của Long mập giống như mũi dao xoáy vào vết thương lòng còn hở
miệng.
- Sát con mẹ gì! Hồi chiều mới bị con khùng quăng cục lơ vô mặt. - Tôi lầm bầm,
tay nâng ly bia nốc ực hết sạch, giống như đang cố nuốt nỗi nhục vào tim.
- Đù, thằng bạn đẹp trai sát gái của tao bị em nào chê kìa tụi mày. Há há, kể
nghe chơi! - Long mập cười rú lên như heo bị thọc tiết, mà đúng là tôi đang
thèm thọc tiết nó thật.
Mấy thằng kia nghe vậy cũng nhao nhao, kêu tôi kể.
Tôi phì phà châm điếu thuốc, khoát tay:
- Tụi mày biết vậy là được rồi. Tao không muốn nhắc lại!
- Như vậy đâu được. Ít ra mày cũng phải kể cho anh em nghe nhỏ kia đẹp ra sao
chứ? - Hải râu lè nhè phản đối, cái mặt râu ria lỉa chỉa giương mắt đỏ kè lên
ngó tôi.
- Đẹp ra sao hả? - Tôi lim dim hai mắt, rít một hơi thuốc - Tao chỉ mới nhìn
nghiêng thôi, chưa ngắm kỹ chính diện, nhưng chắc là đẹp!
- Ờ, vậy không sao. Gái đẹp làm nhục thì mày phải tự hào, chừng nào cá sấu mới
đáng lo! - Thằng Tình tang đô yếu nhất, gục xuống bàn nãy giờ rồi còn cố lên
tiếng.
Tôi cười cười không nói gì, chỉ lặng lẽ rít thuốc, phả vào không trung thành
từng lọn khói mờ ảo.
Xưa nay, tôi ít khi bị con gái từ chối. Cũng từng có trường hợp làm quen ngoài
đường bị mấy em làm lơ, nhưng cái cách nhìn sỉ nhục, khinh thường tôi như lúc
chiều thì chưa từng. Mà tôi có sỗ sàng hay nói gì quá lố đâu, chỉ vài lời làm
quen phổ thông thôi, nào ngờ lại bị đối xử kiểu đó mới đau.
Chém gió với mấy thằng bạn đến khuya, tàn cuộc nhậu tôi mới về. Vừa chạy ra
khỏi quán được một đoạn thì trời đổ mưa.
Lại mưa.
Lại không mang theo áo mưa.
Chết tiệt thật!
Giờ đang là giữa tháng sáu, cuối hè sang thu, mưa dầm rả rích liên tục.
Sẵn có tí men nóng bức trong người, tôi không thèm trú mưa mà rú ga chạy thẳng,
lâu lâu tắm mưa cũng là cái thú.
Trời về khuya, mưa lại to, con đường thênh thang càng trở nên vắng vẻ vô cùng.
Tôi phóng xe thật nhanh, bất chợt chạy ngang qua một chiếc Attila màu đỏ khá
quen.
Nhìn vào kính chiếu hậu thấy một cô gái đang lững thững dắt bộ chiếc xe đi
trong mưa, vóc người cao gầy. Linh cảm nhắc nhở tôi biết đây chính là cô gái
gặp lúc chiều. Cô nàng đang làm gì dưới cơn mưa to thế này nhỉ, làm thơ, xe hư,
hay hết xăng?
"Đáng kiếp!"
Tôi nhủ thầm, trong bụng có phần hả dạ, tiếp tục chạy đi. Nhưng không hiểu sao
chỉ được một đoạn, lòng tôi cứ nao nao, nhấp nhổm muốn quay lại.
Có gì đó thúc giục tôi mau quay lại, nhưng lòng tự tôn trong tôi lại không cho
phép bản thân thực hiện điều đó. Hai tư tưởng này đấu tranh kịch liệt trong đầu
tôi.
Sau một lúc đấu tranh, cuối cùng bản năng "hám gái" hay cái quái quỷ
gì đó đã chiến thắng.
"Mình cứ quay lại, nói chuyện đàng hoàng có lẽ cô ta sẽ không sốc óc như
hồi chiều."
Lắc lắc đầu tự an ủi bản thân, tôi chậm rãi quay xe lại, chạy rề rề tới gần cô
gái.
- Xe bạn hư hả? - Tôi hỏi khi nhận ra đây đúng là cô gái gặp hồi chiều, thậm
chí không dám gọi cô nàng là "em".
Tiếc cho lòng tốt và sự cẩn trọng của tôi rồi. Cô gái vẫn thản nhiên dắt xe đi,
chẳng màng quan tâm.
Tôi chạy theo phía sau cô nàng, nói:
- Này, khuya rồi, trời mưa vắng vẻ, bạn dắt xe đi thế này không tốt đâu! Có cần
tôi giúp gì không?
Thân hình mảnh mai của cô gái hơi run lên, nhưng vẫn tảng lờ tôi, xiêu xiêu vẹo
vẹo dắt chiếc xe nặng nề đi tiếp.
Mưa ngày càng to. Gió lạnh thổi từng cơn rét buốt da thịt.
Hai bên đường thi thoảng mới có một chiếc xe vụt qua thật nhanh, rồi khuất dạng
ở phía xa.
Qua thái độ của cô nàng, tôi biết lời nói của mình đã có chút tác dụng hù dọa,
kiên trì thêm chút nữa có lẽ sẽ đạt được mục đích.
Nghĩ vậy, tôi tăng ga vọt lên, chạy chầm chậm theo một bên, ôn tồn nói:
- Tôi có lòng tốt giúp bạn thật đấy! Nhìn xem, tôi có giống kẻ xấu không?
Chạy theo như vậy được một đoạn, cô gái hơi cắn nhẹ môi dưới đã tím tái vì
lạnh, dừng chân lại, giọng run run:
- Xe tôi bị chết máy...
Lúc cô gái thoáng quay mặt lại, tôi kịp nhìn thấy trong đôi mắt đẹp như nhung
ấy những giọt nước long lanh. Không rõ là nước mưa, hay nước mắt của cô nàng.
Điều này khiến tim tôi đột nhiên đập chậm lại, nặng nề từng nhịp thình thịch
trong lồng ngực, chua xót một cách khó hiểu.
- Khuya rồi, sợ là không còn ai sửa xe. Bạn ngồi lên xe đi, tôi đẩy về giúp
cho! Nhà bạn ở đâu?
- Cách đây ba cây số, về phía bên kia.
Cô gái đưa bàn tay thon thon chỉ về hướng bên trái ở ngã tư phía trước, miệng
phát ra giọng nói êm tai nhưng không nhìn tôi thêm lần nào.
Tôi gật gật đầu, tỏ ý đã rõ, chả biết cô nàng có thấy hay không nữa.
Sau đó, cô nàng ngồi lên chiếc xe bị chết máy, tôi kè theo, chân đạp nhẹ vào
chỗ gác chân rồi chầm chậm đẩy đi.
Đoạn đường không dài lắm, nhưng vì mưa rất to nên tôi chạy khá chậm. Trên đường
tôi không hỏi thêm câu nào, cô nàng cũng im lặng, đôi tay điều khiển xe, gương
mặt thanh tú mông lung nhìn về phía trước, ánh mắt có phần nhạt nhòa.
Tôi biết, nói thêm điều gì vào thời điểm này đều không khôn ngoan, nên cố giữ
im lặng đến tận khi tới nhà cô nàng.
Đây là ngôi nhà trệt rộng rãi, có sân vườn. Bên trong vườn treo rất nhiều giỏ
lan nở hoa đủ màu sắc vô cùng đẹp mắt.
- Cảm ơn!
Đương nhiên cô gái không có ý định mời tôi vào nhà rồi, dù gì cũng đã rất
khuya. Nhưng ít ra, ngoài câu cảm ơn ngắn gọn kia thì cũng có một ít thông tin
liên lạc, số điện thoại gì đó chứ nhỉ. Đâu thể nào ném hai từ ngắn ngủn đó vào
mặt tôi rồi quay người dắt xe đi một nước vào cổng như thế được. Không giống trong
phim một chút nào.
Lòng tự trọng không cho phép tôi nán lại thêm một giây nào, liền quay xe phóng
đi ngay.
Ngoài trời vẫn mưa rả rích như bản giao hưởng cuối hè buồn thảm...
Last edited by khovigaitheo; 01-04-2015 at 13:16.
♫ Tìm nhac mp3 ♫